Tín ngưỡng thờ phụng Phật Dược Sư ở Nhật Bản
24/02/2017 00:08 (GMT+7)
Tín ngưỡng thờ phụng Phật Dược Sư (Jp:Yakushi Nyorai, Skt:Bhaiṣajyaguru) là một trong những tín ngưỡng phát triển đầu tiên ở Nhật sau khi Phật giáo du nhập vào đảo quốc này vào giữa thế kỷ VI. Bằng chứng cụ thể về việc phụng thờ Đức Phật này ở Nhật Bản có niên đại từ cuối thế kỷ VII vào triều đại hoàng đề Tenmu (天武天皇/Thiên Vũ Thiên Hoàng). Vốn chỉ được những người cai trị và giới quý tộc triều đình thờ phụng vì những lợi ích cá nhân (để chữa những bệnh đe dọa tính mạng), Phật Dược Sư về sau trở thành một vị Phật chính trong các nghi lễ vào thế kỷ VIII để đảm bảo cho lợi ích của toàn vương quốc. Vào đầu thế kỷ IX, vị Phật này cũng được mong đợi hàng phục những vị thần gây nên tai họa. Vào thời kỳ Heian (794-1185), tín ngưỡng Phật Dược Sư lan rộng khắp những khu vực của Nhật Bản, được chứng minh bằng sự gia tăng bất ngờ việc tạo tác tranh tượng Phật Dược Sư vào thế kỷ IX và X. Hàng trăm tượng Phật Dược Sư thời kỳ Heian hiện còn, một con số cực kỳ lớn được so sánh với những tượng Phật khác còn tồn tại, chứng thực sự nổi bật của vị Phật này vào thời bấy giờ. Hầu hết những tượng này, học giả Yui Suzuki nói, là được tôn trí trong những ngôi chùa lớn thuộc triều đình hoặc giới quý tộc, nhưng một số được tôn trí trong những am thất và những ngôi chùa nhỏ cách xa kinh đô, cho thấy rằng việc thờ phụng Phật Dược Sư đã mở rộng đến những tầng lớp thấp hơn.
MỘT SỐ QUAN ĐIỂM TRIẾT LÝ NHẬP THẾ 
CỦA CÁC VỊ THIỀN SƯ GÓP PHẦN XÂY DỰNG DÂN TỘC 
TRONG GIAI ĐOẠN TRIỀU ĐẠI NHÀ LÝ (08-08-2011)
16/02/2017 03:42 (GMT+7)
 Năm 1010, Lý Công Uẩn lên ngôi hoàng đế- mở đầu cho sự hình thành và phát triển một thời đại thịnh vượng của dân tộc. Theo lịch sử, nhà Lý là một trong những triều đại văn minh, thịnh vượng nhất của nước ta, như Nguyễn Đăng Thục nhận định “Một triều đạiđã thực hiện một đại quy mô quốc gia cho dân tộc độc lập, hùng cường đầu tiên ở cõi Đông Nam Á”[1,III,tr.307]. Nhà Lý đã xây dựng một nền độc lập, tự chủ, mạnh về quân sự và phát triển về kinh tế từ thế XI đến đầu thế kỷ XII. Bên cạnh những thành tựu to lớn đó, đã để lại những bài học lịch sử về dựng nước và giữ nước cho các triều đại sau.

TÍNH CHẤT TRÍ TUỆ & NHÂN BẢN CỦA ĐẠO PHẬT
09/12/2016 08:05 (GMT+7)
Khi bàn về Phật giáo, học giả Lương Khải Siêu đã nói: “Phật giáo là trí tín, không phải mê tín, là kiêm thiện chứ không phải độc thiện, là nhập thếchứ không phải yếm thế”. Lương Khải Siêu tiên sinh bác cổ thông kim, học thông cả cổ Trung và Tây phương, giữ một địa vị khả kính trong giới học giả. Lời nói của ông phải có căn cứ trên phương diện học lý. Thế thì căn cứ ấy là gì? Lẽ dĩ nhiên là ở trong Tam tạng giáo điển của đạo Phật. Vì mục đích của Phật Pháp là mong con người chuyển mê thành ngộ, chuyển ngu thành trí, và chuyển phàm thành Thánh chứ không gì khác.
THỰC TẠI LÀ CHÂN NHƯ
15/11/2016 08:03 (GMT+7)

NGHIỆP HAY ĐỊNH LUẬT ĐẠO ĐỨC NHÂN QUẢ
01/10/2016 09:09 (GMT+7)
Đức Phật trả lời vắn tắt: “Mỗi chúng sinh đều có nghiệp, nghiệp là sở hữu, là di sản, là nguyên nhân, là thân quyến, là chỗ nương tựa của nó. Nghiệp phân loại tất cả chúng sinh thành những tình trạng cao thấp.”
Nghiệp và tái sinh
28/09/2016 22:39 (GMT+7)
Nếu muốn hiểu đúng về nghiệp và tái sinh, ta phải quán sát chúng trong ánh sáng của vô ngã. Chúng phản ánh vô ngã khá sống động, tuy nhiên phần đông thường không màng chi đến điều đó, mà thản nhiên nói về nghiệp “của tôi”, sự tái sinh “của tôi”. Nhất là sự tái sinh “của tôi”, thật vô cùng kỳ quặc. Họ muốn nói về kiếp trước hay kiếp tương lai? Bạn có nghĩ nó sẽ lại là “tôi” nữa không? 

Bốn dấu ấn hiện hữu
10/08/2016 23:24 (GMT+7)
Bốn dấu ấn của hiện hữu, Phạn ngữ gọi là caturlaksana, Pà li ngữ là caturlakkhana, hoặc còn gọi là Dharma mudra. Các kinh sách Hán ngữ tương đối ít đề cập đến khái niệm này, tuy nhiên trong tập Luận Địa Trì cũng có nhắc đến bốn dấu ấn và gọi là Tứ Ưu Đàn-na, chữ Đàn–na do chữ Mudra trong tiếng Phạn mà ra, chữ này có nghĩa là ”biểu tượng” hay “dấu ấn”. Sở dĩ gọi là bốn dấu ấn vì đó là những “con dấu” dùng để chứng nhận một người Phật tử đích thực khi đã hiểu được Phật pháp là gì. 
Nguyên lý vô thường trong triết học Phật giáo
28/07/2016 00:28 (GMT+7)
“Bất cứ cái gì vô thường đều dẫn đến khổ đau; Tự ngã cũng như vậy”. Do đó, chúng ta sẽ không nhầm lẫn khi nhận biết rằng ba nguyên lý trên là giáo lý căn bản của đạo Phật, mang nét đặc thù từ tất cả hệ thống tôn giáo trong lịch sử nhân loại.

Tính cách tích cực của tánh không
25/07/2016 22:43 (GMT+7)
Tánh Không, cốt lõi của Phật giáo, thì ngược lại. Nó là phương tiện (“Lấy vô sở đắc làm phương tiện”) và cứu cánh cho những con người tích cực nhất, trách nhiệm nhất, nhiều tình thương nhất. Đó là những Bồ-tát, mà Tây phương thường dịch là những Anh hùng.
Thế nào là tội thế nào là phước?
14/07/2016 22:42 (GMT+7)
Tội là hành động làm cho mình và người đau khổ trong hiện tại và vị lai. Người làm tội cũng gọi là người dữ, người xấu. Tội, có tội ngoài đời và tội trong đạo. Tội ngoài đời là những kẻ phạm luật pháp nhà nước, bị tù đày đau khổ. Tội trong đạo có hai loại : tội do hứa nguyện gìn giữ mà không giữ, tội làm đau khổ chúng sanh. 


 Về trang trước     Về đầu trang      Trang: [1] 2 3 4 5 6 7 8 9 10  
» Dự báo thời tiết
 
» Từ điển Online
Từ cần tra:
Tra theo từ điển: